Bài 1. Giết bố Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước VN, Giết bố và bà nội Nguyễn Khoa Điềm, giết bố và mẹ Phan Diễn – Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, giết bố và mẹ Trung Tướng Võ Viết Thanh – Nguyên chủ tịch thành phố HCM

 Chương 5. Hồ giết bố Trương Tấn Sang (Chủ tịch nước VN) = Trương Tấn Sang dâng hương tưởng nhớ Bác Hồ.

Bài 1. Giết bố Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước VN, Giết bố và bà nội Nguyễn Khoa Điềm, giết bố và mẹ Phan Diễn – Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, giết bố và mẹ Trung Tướng Võ Viết Thanh – Nguyên chủ tịch thành phố HCM.

A. Bằng chứng và phân tích.

  1. Giết bố Trương Tấn Sang.

            Hồ không trực tiếp giết bố Trương Tấn Sang – nhưng Trương bị Hồ lừa mà “ông bị bắt trong lúc định cho nổ mìn phá đồn địch. Sau khi bắt ông, địch đã dã man bắt tiếp hàng loạt bà con trong vùng về đồn tra tấn, điều tra và bị đày đi Phú Quốc. Cha ông vì quá thương con đã đổ bệnh và không lâu sau thì qua đời. ” (Văn bản 1 -ảnh 1)

            Thì cũng là Hồ đã gián tiếp giết cha của Trương Tấn Sang vậy!

  1. Giết bố và bà nội Nguyễn Khoa Điềm – Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị.

– Bố Nguyễn Khoa Điềm.

Hải Triều tên thật Nguyễn Khoa Văn (1 tháng 10 năm 19086 tháng 8 năm 1954) là một nhà báo, nhà lí luận Marxist,…Năm 1927, ông tham gia đảng Tân Việt…Ông mất ngày 6 tháng 8 năm 1954 tại Thanh Hoá, khi mới 46 tuổi.” (Văn bản 2 -ảnh 2)

Bà nội Nguyễn Khoa Điềm

(1881-1947), …Người phụ nữ đầu tiên ở Đông Nam Á đặt vấn đề giải phóng phụ nữ

Sau Cách mạng Tháng 8/1945, trước Ngày toàn quốc kháng chiến, bà tản cư ra vùng tự do Thanh Hoá với gia đình con trai là nhà văn Hải Triều. Hai năm sau bà mất ở đó.” (Văn bản 3 -ảnh 3)

Nhận xét: Cha thọ 46, bà nội 66 – một phụ nữ Trí thức Tân Thời – tuổi đó chưa già!

Vì sao cả 2 mẹ con chết trẻ!

Chỉ một nguyên nhân “Năm 1927, ông tham gia đảng Tân Việt” đã là nguyên nhân để Hồ giết ông! (xem Quyển 9. Giết Cộng sản kỳ cựu và người thân của họ.), chỉ nội nguyên nhân “Người phụ nữ đầu tiên ở Đông Nam Á đặt vấn đề giải phóng phụ nữ” đã là nguyên nhân để Hồ giết bà! (xem Quyển 12. Giết các chủ báo. Quyển 13. Giết các trí thức lớn của Việt Nam.)

Hơn nữa, đã giết con thì phải giết mẹ! (Diệt thân)

  1. Giết bố và mẹ Phan Diễn – Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị. (Sau quỷ đóng giả mẹ Lê Thị Xuyến mà lấy quỷ Lê Văn Hiến)

(Xem chi tiết về 2 vợ chồng quỷ Lê Thị Xuyến và Lê Văn Hiến ở Quyển 7. Bầy quỷ, hay chuyện: Đớn đau Dân Việt Nam nhận quỷ làm Cha. Xem chi tiết về chuyện Hồ đã giết Phan Bôi mà bảo là Hoàng Hữu Nam – Quyển 16. Quốc Hội khóa 1 là giết người. Và Quyển 23. Dùng xong là giết – 3 ngày giết 2 Thứ và Bộ trưởng bộ Công An. Bán mạng cho quỷ 5 Bộ trưởng bộ Y tế chết khi đang tại vị. (Dùng tay chân giết Cộng Sản và trí thức Việt sau đó thì quay lại giết họ)

  1. Giết bố và mẹ Trung Tướng Võ Viết Thanh – Nguyên chủ tịch thành phố HCM.

4.1 kỳ cựu cộng sản 1930.

“Ba má anh vốn là đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương từ những năm 30 của thế kỷ XX, từng ở hãng Ba Son, hoạt động trong Công Hội Đỏ cùng các đồng chí ” (Văn bản 4 – ảnh 6)

4.2 “Đưa con ra Bắc làm con tin.

“Năm 1954, thực hiện Hiệp định Giơ-ne-vơ, hai người anh trai của anh là cán bộ Vệ Quốc đoàn, xuống tàu tập kết ra Bắc. ” (Văn bản 4 – ảnh 6)

4.3 Bị bắt trước 1959.

“Tại sao một cuộc sống được quan tâm đầy đủ, ấm no mà phải xin đồng hồ để bán? Chúng nghĩ hoạt động thư từ đã bị lộ nên ra lệnh bắt ngay ông bà. Các con đành lủi thủi đưa nhau về Lương Phú ăn nhờ ở đậu với bà con. Tuy vất vả cực nhọc, nhưng anh vẫn cố gắng học và tốt nghiệp trung học năm 1959 ở Bến Tre, ” (Văn bản 4 – ảnh 7)

4.4 Bắt hết Cộng sản NAQ.

“Đơn vị biệt động do anh chỉ huy đánh trận cầu Cá Lóc tối hôm đó về tới bản doanh đã một, hai giờ khuya, ăn cháo xong rồi lăn ra ngủ. Cùng đêm đó, từ một hướng khác, biệt kích có chỉ điểm đi tiềm nhập, bắt sống hết du kích canh gác, đến cửa nhà rồi ta mới biết. Anh Hoàng Hữu – Phó Bí thư thị xã Bến Tre hy sinh ngay loạt đạn đầu.” (Văn bản 4 – ảnh 7)

4.5 Hành động của quỷ.

Một hôm tối trời, tổng Gấm đồn Lương Phú dẫn khoảng mười tên lính kéo đến nhà, bắt ba má và chị gái anh. Chị gái anh đang có mang, vùng chạy thoát, la lớn. Chúng đẩy ba má anh ra bờ sông trước nhà, trói giật cánh khủy, cắt cổ, mổ bụng, moi ruột rồi cho truồi sông … ” (Văn bản 4 – ảnh 8)

4.6 Diệt thân.

Chị gái anh là cán bộ xã, sau này bị hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Em trai anh đi hoạt động nội tuyến cũng bị hy sinh.” (Văn bản 4 – ảnh 8)

4.7 Quỷ tạo bằng chứng ngoại phạm và đổ vấy.

“Chị đau đớn chia buồn với em, bọn lính ở đồn Lương Phú đã bắt chú Hai, thím Hai và nó đã cắt cổ ném xuống sông trước cửa nhà vào 20 giờ ngày 26-8-1962” … Đọc thư lúc đó, tim anh như ngừng đập! Từ rừng Thành Phú đến Lương Phú có bao xa, cùng mảnh đất quê hương Bến Tre? Mà qua đường giao liên, mãi hai tháng sau anh mới nhận được lá thư của chị Nguyễn Thị Định – Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre. Sôi sục căm thù” (Văn bản 4 – ảnh 5)

4.8 Quỷ thanh minh và đổ vấy.

Ông Nguyễn Văn Thới – nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, nói: – “Trường hợp của ba mẹ già anh chết là tổng Gấm giết, rồi nó đổ tội Việt cộng giết. Ở huyện Giồng Trôm, ai cũng xác định đó là thằng tổng Gấm giết. Là địch giết.”

Ông Võ Trần Chí – nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.Hồ Chí Minh nói: – “Ông bà chết là do địch giết.”…” (Văn bản 4 – ảnh 8)

            4.9 “Địch” đã Đúng!

            “Và, anh có dịp tìm hiểu về cái chết của ba má … Sáng hôm đó, chị anh đi tố cáo bọn giặc đã giết ba má. Chúng bảo chị anh viết bản tường trình. Chị anh ngồi viết, trong đó có đoạn “một toán lính ngụy” đang đêm tới nhà bắt ba má mang đi. Chúng cho chị anh về và hứa sẽ giải quyết, nhưng trong lá đơn, chúng gạch chữ “một toán lính ngụy” thay bằng chữ “việt cộng”. ” (Văn bản 4 – ảnh 8)

            Nhận xét: Câu chuyện này rất rõ!

            Đâu là sự thật?

            Sự thật là: Hồ là quỷ (xem quyển 1), chúng không thể ở với cộng sản NAQ mà phải trừ đi! (Phần 4.1), chúng đã tạo ra thế chia đôi đất nước 1954 để thực hiện ý đồ đen tối của quỷ! Đến 1954 mượn cớ “Tập kết ra Bắc” – những CS MN ra Bắc như Hổ rời núi – phần lớn chúng khai thác thân nhân rồi giết đi – cho quỷ thay thế – số khác chúng cho ngồi chơi xơi nước ngoài Bắc! (Xem thêm Quyển 26. Hồ phá hiệp định Gionevo, Mượn tập kết để điệu hổ lý sơn rồi giết các kỳ cựu Cộng Sản Miền Nam – rồi cho quỷ giả tên, hoặc cho ngồi chơi ngoài Miền Bắc.) Một số với lý do phải ở lại bám cơ sở thì chúng nói cho con ra Bắc để hưởng Hòa Bình (Anh chị Võ Viết Thanh thuộc diện đó. – phần 4.2)

Trước 1959 bọn quỷ cho quân lùng bắt các kỳ cựu cộng sản thời NAQ – bố mẹ Võ Viết Thanh thuộc diện đó! (phần 4.3) Sau đó phát động Đồng Khởi – Đồng Khởi chính là lừa cho Cs NAQ đứng lên đánh nhau với Mỹ và VNCH – mượn tay Mỹ và VNCH để giết nốt CS NAQ! (phần 4.4) Sau khi đã giết nốt CS NAQ trong đó có vợ chồng Nguyễn Thị Định – rồi quỷ cho một kẻ giả danh Nguyễn Thị Định – chính là Nguyễn Thị Định sau này đã giết bố mẹ VVT rồi ghi thư (Phần 4.7)! (Xem thêm Quyển 27. Đồng Khởi 1960 là giết nốt Cộng sản và trí thức Nam bộ rồi đưa Quỷ vào thành lập Mặt Trận Giải Phóng miền Nam việt Nam.)

Phần 4.5 “cắt cổ, mổ bụng, moi ruột rồi cho truồi sông …” chỉ là hành động của quỷ! Chúng làm vậy vừa để giết CS NAQ vừa gieo điều xấu cho VNCH! Phần 4.6 Diệt Thân cũng là hành động của quỷ!

Chuyện có lẽ bị lộ, hay VNCH không làm việc đó mà chối có cơ sở (Phần 4.9) hay là có người biết chuyện đã nói ra… và chúng đã thanh minh (Phần 4.7, 4.8)

Nếu chuyện là VNCH giết là thật thì có cần thanh minh như vậy không?

Bài báo này đã bị lái theo cách giải thích của kẻ thắng trận, nếu đúng là: “Một hôm tối trời, tổng Gấm đồn Lương Phú dẫn khoảng mười tên lính kéo đến nhà, bắt ba má” (Phần 4.5) thì việc gì phải thanh minh như ở (Phần 4.7, 4.8)?

Lưu ý: “các đồng chí Tôn Đức Thắng, Dương Quang Đông.” Chỉ là quỷ mà thôi! Chứ không phải đồng chí của ba mẹ Võ Viết Thanh! (Xem Quyển 7. Bầy quỷ, hay chuyện: Đớn đau Dân Việt Nam nhận quỷ làm Cha.) Người ghi thư năm 1962 “chị Nguyễn Thị Định – Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre.” Chỉ là quỷ giả danh mà thôi gia đình “” thật đã bị giết cả 2 vợ chồng cùng con cái và gia đình người thân (GĐ anh trai) rồi! (Xem thêm Quyển 27. )

Bọn Thanh Minh (Phần 4.8) kia hoặc cũng là quỷ hoặc ăn theo nói leo mà thôi! (Tôi không có đủ giữ liệu để chứng minh – vì thời gian không cho phép. (Độc giả hoặc người thân của ông Võ Viết Thanh hãy xem bọn chúng có 2 vợ không? Người thân của chúng có chết nhiều không…?

  1. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dâng hương tưởng nhớ Bác Hồ (Văn bản 5 -ảnh 9)
  2. Tài liệu nghiên cứu.

(Văn bản 1)

Trước 30.4, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang làm gì?

Đăng bởi: Ban Biên Tập vào 22/04/2014

(Thời sự) – Tiếp theo loạt bài về lãnh đạo cấp cao Việt Nam làm gì trước ngày 30.4.1975, kỳ này sẽ nói về chặng đường của Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang ngày ấy…

…Người cộng sản trung kiên

Một năm sau khi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tuyên bố thành lập Chính phủ Cộng hòa miền Nam Việt Nam. Ông Trương Tấn Sang lúc này là Đảng Ủy viên, Bí thư Đoàn thanh niên, phụ trách đội du kích Đức Hòa, được ba năm từ 1969 – 1971 thì hoạt động bị lộ, ông bị bắt trong lúc định cho nổ mìn phá đồn địch. Sau khi bắt ông, địch đã dã man bắt tiếp hàng loạt bà con trong vùng về đồn tra tấn, điều tra và bị đày đi Phú Quốc. Cha ông vì quá thương con đã đổ bệnh và không lâu sau thì qua đời. Ngoài nỗi đau tinh thần, bản thân ông đã phải nếm trải nhiều đòn thù của kẻ địch…

(Văn bản 2)

http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_Tri%E1%BB%81u

Hải Triều tên thật Nguyễn Khoa Văn (1 tháng 10 năm 19086 tháng 8 năm 1954) là một nhà báo, nhà lí luận Marxist, nhà phê bình văn học Việt Nam.

…Hải Triều sinh ở làng An Cựu ở ngoại thành Huế, quê ở xã Lê Lợi, huyện An Dương, Hải Phòng, là dòng dõi quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng. Cha ông là nhà nho Nguyễn Khoa Tùng, từng làm nghị viên Viện dân biểu Trung Kỳ. Mẹ ông là nữ sĩ Đạm Phương, người hoạt động bênh vực quyền lợi phụ nữ và nhi đồng. Lớn lên, ông học ở trường Quốc Học Huế, sau đó bị đuổi khỏi trường do tham gia các phong trào thanh niên yêu nước.

Năm 1927, ông tham gia đảng Tân Việt sau đó vào hoạt động ở Sài Gòn. Ông bắt đầu tham gia viết báo với bút danh Nam Xích Tử (chàng trai Nam đỏ). Ông gây ấn tượng qua những bài báo phê phán chủ nghĩa Tam dân của Tôn Trung Sơn và dịch Tư bản của Karl Marx. Năm 1930, ông ra Hà Tĩnh họp hội nghị toàn quốc Đông Dương cộng sản liên đoàn, sau đó ông bị Pháp bắt rồi được thả ra. Tháng 6 năm 1930, ông được kết nạp và Đảng Cộng Sản Đông Dương và được cử vào Tỉnh uỷ Thừa Thiên. Tháng 8, ông vào công tác ở Sài Gòn và tham gia thành uỷ Sài Gòn – Chợ Lớn, viết bài cho báo Cờ đỏ. Năm 1931, ông bị bắt ở Sài Gòn và bị kết án 9 năm khổ sai, 8 năm quản thúc. Nhưng đến tháng 7 năm 1932, ông được thả tự do.

…viết bài cho các báo Nhành lúa, Dân, Đời mới, Kiến văn, Tiếng vang, Hồn trẻ, Tin tức, Tin mới… đặc biệt qua cuộc bút chiến về “Nghệ thuật vị nghệ thuật hay Nghệ thuật vị nhân sinh” (kéo dài từ 1935 – 1939) với Hoài Thanh, Thiếu Sơn, Lưu Trọng Lư

Tháng 8 năm 1940, ông bị chính quyền Pháp bắt đi an trí tại Phong Điền đến tháng 3 năm 1945. Tháng 8 năm 1945, ông tham gia cướp chính quyền ở Huế. Sau Cách mạng tháng 8, ông làm Giám đốc Sở Tuyên truyền Trung bộ sau đó rồi làm Giám đốc Sở Tuyên truyền Liên khu IV trong kháng chiến chống Pháp. Thời gian này ông hoạt động chủ yếu là tuyên truyền, phổ biến chủ nghĩa Marx. Ông làm chi hội trưởng Chi hội nghiên cứu chủ nghĩa Karl Marx, chủ nhiệm tạp chí Tìm hiểu.

Ông mất ngày 6 tháng 8 năm 1954 tại Thanh Hoá, khi mới 46 tuổi.

(Văn bản 3)

Cháu nội Minh Mạng, nhà nữ quyền đầu tiên ở ĐNA

Tue, 12/06/2011 – 09:33

http://gas.hoasen.edu.vn/vi/gas-page/chau-noi-minh-mang-nha-nu-quyen-dau-tien-o-dna

Kỳ nữ của đất Cố đô – Công nữ Đồng Canh (1881-1947), cháu nội vua Minh Mạng, con gái của Hoàng tử thứ 66, Hoằng Hóa Quận công Miên Triện (1833 – 1905) trong lịch sử được biết đến là người đầu tiên ở Đông Nam Á đặt ra vấn đề giải phóng phụ nữ.

…Năm 16 tuổi, bà xuất giá lấy ông Hàn Lâm viện Cung phụng Nguyễn Khoa Tùng (1873 – 1932). Một trong những người con trai của bà là nhà lý luận văn nghệ mác-xít nổi tiếng Hải Triều Nguyễn Khoa Văn (1908-1954), và là bà nội của ủy viên Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam sau này là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm.

…Trong bài phi lộ cho số ra mắt tờ Phụ nữ Tùng san, tháng 5/1929, Đạm Phương nữ sử phân tích, lên án và đòi vứt bỏ những quy tắc phi nhân bản, bất bình đẳng của chế độ phong kiến áp đặt cho người phụ nữ “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, “đàn bà phải thủ tiết thờ chồng sau khi chồng chết”, phụ nữ không được học hành nhiều vì chỉ có bổn phận sinh con đẻ cái, cơm nước, quanh quẩn trong nhà”.

Nhà nghiên cứu Lê Thanh Hiền đã đọc được hơn 200 bài báo bà viết trong khoảng thời gian 1919-1929, cho biết, tất cả những bài báo đó đều có các chủ đề như: Hướng dẫn phụ nữ cách sinh con, nuôi con, cách tổ chức gia đình theo đời sống mới. Ngày nay đọc lại ta vẫn còn thấy giá trị.

Người phụ nữ đầu tiên ở Đông Nam Á đặt vấn đề giải phóng phụ nữ

Sau Cách mạng Tháng 8/1945, trước Ngày toàn quốc kháng chiến, bà tản cư ra vùng tự do Thanh Hoá với gia đình con trai là nhà văn Hải Triều. Hai năm sau bà mất ở đó.

(Văn bản 4)

Chuyện về bức thư định mệnh của Trung tướng Võ Viết Thanh

QĐND – Thứ tư, 29/08/2012 | 17:43 GMT+7

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/phong-su/chuyen-ve-buc-thu-dinh-menh-cua-trung-tuong-vo-viet-thanh/204429.html

QĐND Online – “Chị đau đớn chia buồn với em, bọn lính ở đồn Lương Phú đã bắt chú Hai, thím Hai và nó đã cắt cổ ném xuống sông trước cửa nhà vào 20 giờ ngày 26-8-1962” … Đọc thư lúc đó, tim anh như ngừng đập! Từ rừng Thành Phú đến Lương Phú có bao xa, cùng mảnh đất quê hương Bến Tre? Mà qua đường giao liên, mãi hai tháng sau anh mới nhận được lá thư của chị Nguyễn Thị Định – Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre. Sôi sục căm thù, uất hận trào dâng trong lòng người Phó Giám đốc công binh xưởng chế tạo vũ khí.

Anh ra lệnh cho anh em cơ xưởng phải kiếm bom lép, bom bi, bom bị hỏng kíp nổ, đem về để anh sản xuất lựu đạn đánh trận. Đặc biệt độc đáo trong vòng ba ngày, anh đã chế tạo thành công quả thuỷ lôi, trên cơ sở nghiên cứu các loại đạn bắn xe tăng, thiết giáp, bắn tàu từ các tên lửa vác vai M72, B40, B41 do Mỹ sản xuất.

Để đặc công ta phá chiến hạm 883 – một xưởng sửa chữa máy bay trực thăng di động và cũng là một trận địa pháo, mà Mỹ cho rằng Việt cộng chỉ có thể đứng nhìn trong sự bất lực chứ không thể nào với tới được. Anh tính toán lượng nước trên sông Hàm Luông, làm bè chìm đặt thủy lôi, dòng dây cho hai quả thuỷ lôi từ từ áp sát hai mạn tàu ở chỗ buồng lái, khi đã ở khoảng cách thích hợp thì điểm hỏa cho tàu nổ. Anh chế tạo được nhiều loại mìn: mìn định hướng, lựu đạn, địa lôi, đạn súng cối, pháo không giật…

Khi quân Mỹ bao vây, chụp dù rừng Thành Phú, anh bình tĩnh chỉ huy 20 tay súng kiên cường chống trả. Quân Mỹ nhảy dù hết đợt này, đợt khác, cả bốn đợt đều sa vào trận địa mìn định hướng của ta, bị sát thương rất lớn. Cuối cùng, chúng phải dùng tàu chiến bao vây, nã pháo, chiều xuống rất nhanh, bọn địch lặng lẽ rút. Bên ta không có ai bị thương.

Ba má anh vốn là đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương từ những năm 30 của thế kỷ XX, từng ở hãng Ba Son, hoạt động trong Công Hội Đỏ cùng các đồng chí Tôn Đức Thắng, Dương Quang Đông. Ba anh bị tù đày ở Côn đảo, năm 1945 mới thoát tù. Quân Pháp tái chiếm Sài Gòn, ba anh được tổ chức phân công rút xuống rừng U Minh làm ở Công binh xưởng Chiến khu 9. Má anh đưa các con về quê Lương Phú, Bến Tre.. Năm 1949, quân Pháp tái chiếm lại Bến Tre. Má anh bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng không khai thác được gì, buộc chúng phải thả bà. Ra tù, má bồng bế các con từ Bến Tre xuống tận Năm Căn, Bạc Liêu, gặp lại ba anh ở Công binh xưởng Chiến khu 9. Rồi má anh và các con, trong đó có anh vừa tròn bảy tuổi, được nhận vào làm nhân viên ở cơ quan ấn loát đặc biệt, nơi in ra giấy bạc Cụ Hồ ở Nam bộ, đóng bên bờ sông thuộc xã Vĩnh Bạch, Cà Mau, nay là huyện Thới Bình.

Năm 1954, thực hiện Hiệp định Giơ-ne-vơ, hai người anh trai của anh là cán bộ Vệ Quốc đoàn, xuống tàu tập kết ra Bắc. Ba má anh theo sự phân công của tổ chức, cùng các con về lại Sài gòn hoạt động. Má anh về trước Sài Gòn hơn một năm, tạo được những điều kiện hợp pháp để ba anh trở lại Sài Gòn (kể cả những bằng cấp hồi xưa ông học nghề). Về Sài Gòn, ba anh tiếp tục tham gia hoạt động bí mật.

Ông Năm cũng có con tập kết ngoài Bắc. Nhờ ở Pnom Pênh nên liên lạc được trực tiếp ra miền Bắc, thư từ của con ông Năm gửi cho ông Năm, đồng thời theo đầu mối này, ba má anh cũng nhận được thư của các con gửi kể về cuộc sống tươi đẹp trên đất Bắc. Nhưng, đến lá thư xin ba má mua cho mỗi con một chiếc đồng hồ Omega, để bán lấy tiền đi học, thì ba má anh bị địch bắt, hai chiếc đồng hồ Omega đã được gửi đi. Hóa ra tất cả những thư từ đó, đang bị phủ Đặc ủy Trung ương tình báo ngụy ở Sài gòn bí mật theo dõi. Chúng muốn biết tình hình miền Bắc nhưng tự nhiên thấy xin đồng hồ Omega.

            “Liệt sĩ Võ Văn Nhuận và liệt sĩ Phạm Thị Giang (Bà mẹ Việt Nam anh hùng)

Tại sao một cuộc sống được quan tâm đầy đủ, ấm no mà phải xin đồng hồ để bán? Chúng nghĩ hoạt động thư từ đã bị lộ nên ra lệnh bắt ngay ông bà. Các con đành lủi thủi đưa nhau về Lương Phú ăn nhờ ở đậu với bà con. Tuy vất vả cực nhọc, nhưng anh vẫn cố gắng học và tốt nghiệp trung học năm 1959 ở Bến Tre, trưởng thành lên trong cuộc chiến đấu kiên cường trên mảnh đất quê hương. Anh chỉ huy đơn vị biệt động đầu tiên của thị xã Bến Tre đánh trận Gò Đàng, trận cầu Cá Lóc quy mô tuy không lớn nhưng tác động rất mạnh tới tinh thần địch. Chúng rất hoang mang. Đơn vị biệt động do anh chỉ huy đánh trận cầu Cá Lóc tối hôm đó về tới bản doanh đã một, hai giờ khuya, ăn cháo xong rồi lăn ra ngủ. Cùng đêm đó, từ một hướng khác, biệt kích có chỉ điểm đi tiềm nhập, bắt sống hết du kích canh gác, đến cửa nhà rồi ta mới biết. Anh Hoàng Hữu – Phó Bí thư thị xã Bến Tre hy sinh ngay loạt đạn đầu. Giặc tràn vào, đánh trận giáp lá cà. Anh và các anh em bị thương, bị bắt sống tại chỗ với đầy đủ vũ khí. Ba tháng bị giam trong xà lim Bến Tre, bất ngờ hai lần anh giáp mặt Phạm Ngọc Thảo, tỉnh trưởng tỉnh Bến Tre. Phạm Ngọc Thảo bảo giám thị gọi anh lên và nói với các tù nhân chính trị đang ngồi ngoài sân:

– Cậu bé này mới mười sáu, mười bảy tuổi mà đã cầm súng đi theo giải phóng quân.

Nói một câu thôi chứ không bình luận gì cả. Chừng ba tháng sau, Phạm Ngọc Thảo lại đến nhà giam Bến Tre. Phạm Ngọc Thảo ngoắc tay. Anh bước lên, đứng cạnh, nghe Phạm Ngọc Thảo hỏi:

– Em ở trong tù có khổ lắm không?

Anh coi Phạm Ngọc Thảo như kẻ đối địch nên trả lời:

–         Khổ.

–         Em có chịu nổi không?

–         Không chịu nổi cũng phải ráng chịu.

Chỉ vẻn vẹn có vậy. Phạm Ngọc Thảo cũng không hỏi thêm gì. Đến ngày mồng 7-7-1961, ngày lễ song thất, tức là ngày lễ chấp chánh của Ngô Đình Diệm. Phạm Ngọc Thảo ký giấy trả tự do cho anh.

Vừa ra tù, các anh trong cấp ủy tỉnh Bến Tre động viên anh nên đi làm nội tuyến. Mới thoát án tù mà đi nội tuyến, sao che mắt được kẻ thù? Anh đề đạt: “Thôi, các anh cho em về căn cứ để sản xuất vũ khí. Vì em cũng rất thích cái nghề của ba em đã tham gia làm trước đây.” Từ đó, anh chính thức trở thành thợ chế tạo vũ khí ở rừng Thành Phú.

Trưởng thành từ một đơn vị biệt động nhỏ bé đầu tiên của những ngày Bến Tre Đồng khởi, sau này, anh được bố trí về công tác ở Lữ đoàn Đặc công biệt động 316. Khi quân ta chuẩn bị tổng tấn công Sài Gòn mùa Xuân 1975, anh được giao nhiệm vụ là đánh vào các mục tiêu quan trọng của địch như: Bộ Tổng tham mưu, Tổng Nha cảnh sát, Bộ Tư lệnh hải quân, trường Huấn luyện Quang Trung, chốt giữ các cầu như: cầu Sài gòn, cầu Bình Triệu và các ngã ba, ngã tư để chi phối trong các khu vực nội thị, tạo điều kiện mở cửa cho các quân đoàn chủ lực tiến công vào giải phóng Sài Gòn, kết thúc chiến tranh.

Một hôm tối trời, tổng Gấm đồn Lương Phú dẫn khoảng mười tên lính kéo đến nhà, bắt ba má và chị gái anh. Chị gái anh đang có mang, vùng chạy thoát, la lớn. Chúng đẩy ba má anh ra bờ sông trước nhà, trói giật cánh khủy, cắt cổ, mổ bụng, moi ruột rồi cho truồi sông …

Chị gái anh là cán bộ xã, sau này bị hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Em trai anh đi hoạt động nội tuyến cũng bị hy sinh.

Ông Nguyễn Văn Thới – nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, nói: – “Trường hợp của ba mẹ già anh chết là tổng Gấm giết, rồi nó đổ tội Việt cộng giết. Ở huyện Giồng Trôm, ai cũng xác định đó là thằng tổng Gấm giết. Là địch giết.”

Ông Võ Trần Chí – nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.Hồ Chí Minh nói: – “Ông bà chết là do địch giết.”

Sau giải phóng, anh dẫn một đoàn xe về quê, tìm tên đã giết ba má, hỏi tội. Hắn lẩy bẩy sụp xuống lạy lia lịa. Anh thấy hắn không đáng để bàn tay anh giết. Tha chết, để hắn suy nghĩ ăn năn. Và, anh có dịp tìm hiểu về cái chết của ba má … Sáng hôm đó, chị anh đi tố cáo bọn giặc đã giết ba má. Chúng bảo chị anh viết bản tường trình. Chị anh ngồi viết, trong đó có đoạn “một toán lính ngụy” đang đêm tới nhà bắt ba má mang đi. Chúng cho chị anh về và hứa sẽ giải quyết, nhưng trong lá đơn, chúng gạch chữ “một toán lính ngụy” thay bằng chữ “việt cộng”.

Tôi bước vào khu biệt thự có hàng cau vua cao vút. Chiều mát dịu. Hoa vàng như gom chút nắng đậu trên bờ rào, phong lan đua sắc. Vừa vào cửa, tôi thấy bức ảnh lớn chụp chung của hai liệt sĩ Võ Văn Nhuận và liệt sĩ Phạm Thị Giang – Bà mẹ Việt Nam anh hùng treo trên ban thờ. Chủ nhân có cách nói chuyện từ tốn mộc mạc, dễ hiểu mà sâu sắc như cha tôi. Ông là người Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng. Một cơn gió từ phía Bến Nhà Rồng lùa vào cửa sổ đang rộng mở hất tấm rèm vải màu vàng vờn lên mái đầu có vầng trán mênh mông đang gợi về ký ức …

“Có khi nhẫn để yêu thương

Có khi nhẫn để liệu đường lo toan

Có khi nhẫn để vẹn toàn

Có khi nhẫn để chớ tàn hại nhau”  (Trần Lê Nhân)

Vết thương trong ngục tù đế quốc khiến lưng ông đau nhức, phải trở thế ngồi. Tôi xin phép được thắp nén hương thơm lên ban thờ song thân liệt sĩ của Người Anh hùng Bến Tre đồng khởi. Chắp tay bái biệt ông, tôi thấy trong dáng vẻ nho nhã của ông một chí khí, một sức mạnh, “một tòa thành vững vàng như núi”, hiện thân của “Thành đồng Tổ quốc” trong cuộc đấu tranh kiên cường chống giặc ngoại xâm cũng như chống nội tặc. Bước chân ông tiễn tôi dừng bên trong cánh cổng. Tôi ra về, vừa ngồi lên xe, một trận mưa bất ngờ xối nước … Đường phố loang loáng ánh đèn…

Bài, ảnh: Trần Minh Thu

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dâng hương tưởng nhớ Bác Hồ

15/2/2015

http://vovgiaothong.vn/duong-tin/chu-tich-nuoc-truong-tan-sang-dang-huong-tuong-nho-bac-ho/37526

VOVGT – Chiều nay (15/2), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và lãnh đạo Văn phòng Chủ tịch nước đã đến dâng hương tưởng niệm Bác Hồ tại Nhà 67 Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Phủ Chủ tịch.

Tại Nhà 67, công trình được gọi tên theo năm hoàn thành, cũng là nơi Bác Hồ làm việc, dưỡng bệnh và trút hơi thở cuối cùng vào hồi 9h47 ngày 2/9/1969, Chủ tịch nước thành kính thắp hương trước di ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh, tưởng nhớ công ơn vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người sáng lập, rèn luyện Đảng Cộng sản Việt Nam, người làm rạng danh dân tộc, non sông và đất nước Việt Nam….

1 H giet cha Tuong Tan Sang 2. Bo Nguyen Khoa Diem 3. Ba noi Nguyen Khoa Diem 5. Thu cua quy 6. Ky cuu 30 7. Bi bat truoc 1959 8. Nguoi than chet 9. TTS dang huong

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s