Bài 1. Trường tư thục Thăng Long – Cái nôi của cách mạng.

Chương 3.  Hồ giết hết người dạy ở trường Tư Thục Thăng Long – đưa Hoàng Minh Giám và Võ Nguyên Giáp cùng một số quỷ giả danh người dạy ở đó.

            Bài 1. Trường tư thục Thăng Long – Cái nôi của cách mạng.

A. Lời dẫn. Qua 2 bài sau đây đủ để chứng minh đúng là “Trường tư thục Thăng Long – Cái nôi của cách mạng”! Mời các bạn tự đọc.

            Nhưng đâu là sự thật?

            Mời độc giả xem tiếp bài sau.

B. Tài liệu nghiên cứu.

            (văn bản 1)

Kỳ II: Trường tư thục Thăng Long – Cái nôi của cách mạng

http://dantri.com.vn/phong-suky-su/ky-ii-truong-tu-thuc-thang-long-cai-noi-cua-cach-mang-196729.htm

(Dân trí) – Năm 1934, Hoàng Minh Giám cùng với một số nhà trí thức đương thời như Phan Thanh, Đặng Thai Mai, Đặng Vũ Xích, Phạm Hữu Ninh, Nguyễn Cao Luyện, Nguyễn Dương… thành lập “Hội mở mang nền tư thục”. Cụm từ này dịch ra tiếng Pháp là “Association Pour Le développement I’énseignement” gọi tắt là A.D.E.L.

Cái tên tiếng Pháp này tỏ ra rất “vô thưởng, vô phạt” nên không làm chính quyền thực dân nghi ngại. Song trong thâm tâm anh em trong Hội cũng như đối với những người tâm huyết với phong trào Đông du trước đây, nó như gợi lại một thời nghĩa thục. Đông Kinh nghĩa thục và Thăng long nghĩa thục có cái gì đó như cận kề, kế tiếp với nhau.

Sự kiện vang động Hà Nội

Gọi là hội nhưng thật ra A.D.E.L. chỉ là một nhóm chưa đến chục người gồm những sinh viên còn đang học đại học, cao đẳng và cả những công chức trong bộ máy cai trị của Pháp. Ở họ có một điểm chung nhất, đó là thái độ ghét Tây, khinh bỉ những kẻ xu phụ, bợ đỡ Tây, nịnh Tây… nhưng chưa tìm ra được con đường đánh Tây, thắng Tây. Nói tóm lại, đây là tập hợp một số nhà trí thức có tinh thần yêu nước và có thái độ phản kháng đối với chế độ đương thời. Để thực hiện ý tưởng của mình, họ quyết định mở trường dạy học để từ đó, truyền bá tư tưởng của mình cho các trí thức trẻ. Và trường tư thục Thăng Long (gọi là trường Thăng Long cũ) nằm trong “tầm ngắm” của họ.

Trường Thăng Long vào thời điểm đó là một trường nhỏ, chỉ có đến bậc thành chung nên để mở mang tầm hoạt động, cả nhóm bàn với Hiệu trưởng Phạm Vũ Ninh nâng lên bậc tú tài. Trong bối cảnh khi đó, việc xin phép mở rộng trường sở hết sức khó khăn. Cơ sở vật chất lại rất thiếu thốn. Nhà cửa, bàn ghế, học cụ đều phải mua sắm trong khi thành viên của hội đều là những trí thức, lớp người vốn không dư giả về tiền bạc. Thế là hội viên A.D.E.L. phải bàn nhau đóng góp mỗi người một ít. Tuy nhiên tiền như muối bỏ bể, số tiền gom góp chẳng thấm tháp vào đâu.

Đúng lúc khó khăn đó, rất may mắn là kiến trúc sư Nguyễn Cao Luyện vận động được một nhà thầu khoán đứng ra nhận xây dựng, sửa chữa nhà trường và kinh phí được trả dần về sau. Khi trường xây dựng xong, anh em cử ông Nguyễn Bá Húc, người có bằng cử nhân toán học đứng danh nghĩa hiệu trưởng. Được một thời gian ngắn, do ông Húc bị ốm nặng nên Hoàng Minh Giám được cử lên gánh vác công việc.

Năm 1935, khóa học đầu tiên khai giảng trở thành một sự kiện vang động ở Hà Nội lúc bấy giờ. Phần vì quy tụ được nhiều trí thức có uy tín đến giảng dạy, phần vì quý mến cái tinh thần, cái tư tưởng “nghĩa thục” nên số người đến dự học lên đến hơn hai ngàn người từ nhiều địa phương trong cả nước. Một học sinh của khoá học đầu tiên sau này kể lại rằng, đó là “một ngày đáng nhớ nhất” trong cuộc đời của ông.

Những năm sau này ngay cả những lúc khó khăn nhất, nhà trường vẫn luôn duy trì được một đội ngũ đông đảo các trí thức yêu nước đến tham gia giảng dạy như Phan Thanh, Nguyễn Bá Húc, Phan Mỹ, Khuất Duy Các, Lâm Đăng Dụ, Trương Đình Sửu, Vũ Bội Liên, Hoàng Như Tiếp, Vũ Như Trình… Trong số các giáo sư của trường, nhiều vị sau này từng giữ những trọng trách của đất nước hoặc đảm nhiệm những nhiệm vụ nặng nề như các ông: Võ Nguyên Giáp, Nghiêm Xuân Yêm, Nguyễn Xiển, Nguyễn Cao Luyện, Phan Anh, Nguyễn Lân, Vũ Đình Hoè, Xuân Diệu, Lê Thị Xuyến… Đặc biệt, cụ Phó bảng Bùi Kỉ cũng được mời tham gia giảng dạy.

Nơi ươm mầm cộng sản

Ngay từ ban đầu, Hoàng Minh Giám và các bạn của mình đã xác định việc mở trường Thăng Long nghĩa thục nhằm hai mục đích. Một là truyền bá kiến thức cho cộng đồng và hai là tuyên truyền lòng yêu nước, thương dân và căm thù thực dân Pháp xâm lược.

…. Không dừng ở đó, nhà trường còn vận động một đội ngũ đông đảo các giáo viên và học sinh tham gia Hội truyền bá quốc ngữ, nơi có rất nhiều cán bộ Việt Minh đang hoạt động bí mật. Đồng thời nhiều giáo viên của trường vốn là hạt nhân của phong trào cách mạng mà tiêu biểu là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Có thể nói, đây là một trong những nơi “ươm mầm cộng sản”.

Mười năm sôi động

…Tuy chỉ tồn tại 10 năm (1935 – 1945) nhưng Trường tư thục Thăng Long đã sống trong một giai đoạn cực kỳ sôi động với những biến cố lịch sử hệ trọng của đất nước và cả thế giới như Phong trào Đông du, Khởi nghĩa Yên Bái, Xô viết Nghệ Tĩnh, Mặt trận bình dân, Mặt trận phản đế phản phong… và cuộc Đại chiến thế giới lần thứ hai. …

Bùi Hoàng Tám

(văn bản 2)

Ngày ấy, có một trường tư thục…

Thứ Hai 7:13 08/03/2010

http://hanoimoi.com.vn/Ban-in/1000_nam_thang_long/312642/ngay-ay-co-mot-truong-tu-thuc%E2%80%A6

(HNM) – Pháp chiếm Hà Nội làm nhượng địa, lực lượng quân sự của chính quyền cũng như những người yêu nước chưa đủ sức đấu tranh vũ trang, phong trào yêu nước chuyển sang hướng đấu tranh văn hóa mà trước hết là nâng cao dân trí, cải cách xã hội.

Tháng 3 năm 1907, Lương Văn Can, Nguyễn Quyền, Hoàng Tăng Bí và một số nhà Nho tiến bộ xin phép mở Trường Đông Kinh nghĩa thục ở phố Hàng Đào. Mọi người đều có thể xin vào học không mất tiền, còn được biếu sách giáo khoa, giấy bút. Chữ quốc ngữ được phổ cập nhanh chóng, học sinh ngày càng đông lên tới hàng nghìn. Vẫn còn truyền câu ca xưa: “Trường Nghĩa thục đứng đầu dạy dỗ/Khắp ba mươi sáu phố Hà Thành/Gái trai nô nức học hành/Giáo sư mấy lớp, học sinh mấy ngàn/Buổi diễn thuyết người đông như hội/Kỳ bình văn khách tới như mưa…”.

Thực dân Pháp sớm thấy nội dung đoàn kết yêu nước đã vội vàng dập tắt, bắt Đông Kinh nghĩa thục đóng cửa sau khi hoạt động chưa đầy 9 tháng. Nhiều người thành lập trường và nhà giáo bị bắt đưa đi lưu đầy.

Nhưng tinh thần nghĩa thục vẫn tồn tại mãi trong tâm trí người Hà Nội. Vào những năm 30 của thế kỷ XX, một số anh em trí thức đã thành lập “Hội mở mang nền tư thục” với tiếng Pháp là “Association pour le développement de l’enseignement libre”, gọi tắt là A.D.E.L. Cái tên Pháp ấy làm an lòng nhà cầm quyền. Còn hai chữ “tư thục” lại nhắc nhở mọi người nhớ đến Đông Kinh nghĩa thục một thời. Có hội rồi thì phải có trường để thực thi cái hướng mà hội đề ra. Các hội viên: Hoàng Minh Giám, Phan Anh, Đặng Thai Mai, Nguyễn Cao Luyện, Đặng Vũ Xích, Nguyễn Dương đã bàn với Phạm Hữu Ninh cũng là hội viên, đang là Hiệu trưởng Trường Thành Chung Thăng Long ở phố Hàng Cót, cho lấy tên trường này nâng cấp lên bậc tú tài, mời Nguyễn Bá Húc có bằng cử nhân toán làm Hiệu trưởng. Trường sở cũng phải thay đổi, từ Hàng Cót chuyển về đầu phố Ngõ Trạm. Đây là một dãy nhà một tầng, kiến trúc sư Nguyễn Cao Luyện vận động được một nhà thầu có lòng tốt nâng lên hai tầng, tiền còn thiếu cho trả dần.

Tháng 9-1935, Trường tư thục Thăng Long (mới) khai giảng năm học đầu tiên. Nhìn vào danh sách các giáo sư, người ta đã có thể thấy được đây là tổ chức của những trí thức tiến bộ có tinh thần yêu nước: Hoàng Minh Giám, Võ Nguyên Giáp, Đặng Thai Mai, Phan Thanh, Nghiêm Xuân Yêm, Nguyễn Lân, Bùi Kỷ, Phạm Huy Thông, Ngô Xuân Diệu, Vũ Đình Hòe, Nguyễn Cao Luyện, Trịnh Văn Bính, Nguyễn Dương, Vũ Đình Liên…

1. Cai noi cua Cach Mang VN

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s