Bài 8. Lê Trọng Tấn cũng là quỷ giả danh!

Nhận xét: “Bác ruột của tiến sĩ Hiền chính là Đại tướng Lê Trọng Tấn” Thử AND với cháu ruột Lê Trọng Tấn thì… biết!

Dấu hiệu:

1.Là lính Pháp ít khi theo VM!

2.Trước tên Lê Trọng Tố, sau đổi tên là Lê Trọng Tấn không thuyết phục vì: Tên không khác mấy (Tố và Tấn) không đủ khác để làm bí danh!

3.Chuyện này lại dính dáng đến Sơn Tùng (Sọ Não)

  1. Bảo là người em thứ 3 là Lê Quý Giả: “…em trai của anh Lê Trọng Tố là Lê Quý Giả (sau Cách mạng tháng Tám 1945 đổi tên là Trịnh Quý Đông, làm Bí thư Tỉnh ủy Đảng Dân chủ tỉnh Hưng Yên, Đại biểu Quốc hội khóa I) Thì không thuyết phục bởi: “sau Cách mạng tháng Tám…” còn phải lấy bí danh làm gì?
  2. Hai người chỉ đạo kết nạp là Lưu Đức Hiểu – “Mùa đông năm 1943, đồng chí Lưu Đức Hiểu (tức Lưu Quyên), trước là Bí thư Thành ủy Hà Nội, vượt ngục Sơn La về Hà Nội biết chuyện này đã bảo tôi giao việc thử thách anh Tố” và Vũ Quý – “có đồng chí Vũ Quý, Ủy viên Ban Cán sự Đảng bộ thành phố Hà Nội, tôi, Nguyễn Trí Uẩn, Nguyễn Thế Cát, Lê Quý Giả và Lê Trọng Tố… Nghe các cô đầu đàn hát xong, nhân lúc đợi họ chuẩn bị dọn bàn ăn, chúng tôi rủ nhau ra ban công để kết nạp. ” thì đều chết sớm!
  3. Vợ làm gì mà phải đổi tên? “Nguyễn Thị Mùi (tức Nguyễn Thị Minh Sơn)”
  4. Rồi vợ ốm: “Anh dẫn tôi xuống nhà dưới thăm chị đang ốm. Anh hỏi chị: “Bà có nhớ …” không biết có giống vợ PVĐ không?

…Gia đình ông có 3 anh em trai: Lê Mạnh Hồ (cả), Lê Trọng Tố và Lê Quý Giả (sau này lấy bí danh là Trịnh Quý Đông, làm Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Hưng Yên, Đại biểu Quốc hội khóa I, Trưởng phòng Giáo tài Đại học Y Dược Hà Nội)…

  1. Tài Liệu.

Từ Đội Tố đến Đại tướng Lê Trọng Tấn

QĐND – Thứ Năm, 07/02/2013, 11:15 (GMT+7)

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/89/228147/print/Default.aspx

QĐND – Một ngày nắng vàng giữa Xuân năm 2005, biết tôi đang tìm hiểu tư liệu về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, họa sĩ Phan Kế An bảo tôi nên gặp nhà văn Sơn Tùng ở ngõ Văn Chương. Đến với Chiếu Văn của nhà văn Sơn Tùng, tôi gặp các bậc lão thành cách mạng – những người đã từng vào sinh ra tử trong hai cuộc kháng chiến đang ngồi bệt dưới sàn nhà trò chuyện, trông hiền lành như những lão nông. Bác Phí Văn Bái, hồi ấy 92 tuổi, tóc bạc, lưng khòng xuống vì gánh nặng thời gian, ngồi ở phía góc, đi lại vẻ nặng nhọc, được giới thiệu là “nhà văn trẻ”. Nhờ nhạc sĩ Văn Cao dẫn đến Chiếu Văn năm 1983, nên ở tuổi 88, bác Phí Văn Bái đã ra cuốn sách đầu tay (4-2001).

Bác Phí Văn Bái được Đảng tín nhiệm, từ giữa năm 1938 đến đầu năm 1940 đã bảo vệ cho đồng chí Hoàng Văn Thụ. Bác có biệt danh là “Bái đen” (tên do đồng chí Trường Chinh gọi) và bí danh là Phan Kỳ Đức. Bác phụ trách các tổ Thanh niên Cứu quốc gồm hơn 40 người và rất có duyên giới thiệu được những thanh niên ưu tú, thậm chí cả lính khố đỏ vào tổ của mình. Những đồng chí được bác Phí Văn Bái giới thiệu, sau này đều trưởng thành trong cách mạng như: Nguyễn Văn Đào (có thời kỳ làm thư ký cho đồng chí Trường Chinh, rồi Bí thư Thành ủy Hà Nội, Chủ tịch tỉnh Nam Định, Thứ trưởng Bộ Ngoại thương), Giang Đức Tuệ (Chủ tịch tỉnh Thái Bình), Nguyễn Văn Sớ (Chủ tịch tỉnh Hà Giang), Lê Trọng Tấn (Đại tướng, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam)…

                                                             *

                                                          *     *

Kể về Đại tướng Lê Trọng Tấn, ánh mắt bác Phí Văn Bái ấm áp sau hàng mi bạc trắng, hàng lông mày đâm ngang như mái hiên trùm xuống dài quá mắt khẽ đưa theo nhịp kể chậm rãi:

– Một sáng Chủ nhật đầu năm 1943, tôi đến nhà cô Cái Thị Thất, một cơ sở cách mạng ở làng Lương Yên. Đang nói chuyện, nhìn ra phía cổng thấy có một người mặc quân phục nhà binh Pháp đi vào, tôi bèn lánh sang buồng bên ngồi với các em. Người quân nhân nói chuyện với cô Cái Thị Thất một lúc rồi về. Tôi ngờ ngợ thấy gương mặt người ấy quen quen như đã gặp ở đâu đó. À, cầu thủ giỏi đứng ở trung tâm hàng tiếp ứng (tiền vệ trung tâm) của đội Tia Chớp, có cặp giò dài, rất xuất sắc cùng hậu vệ bảo vệ khung thành và cũng rất xuất sắc khi băng lên tấn công với lối đá sắc sảo, thông minh. …

– Anh ấy đi lính cho Pháp đã lâu chưa? Tôi hỏi.

– Hồi cuối phong trào Mặt trận Bình dân. – Cô Cái Thị Thất nói: Dạo ấy, Hà Nội rộ lên các trò đá bóng, đua xe đạp, đánh ten-nít… Bọn Pháp cũng muốn lập một đội bóng đá để thu hút sự chú ý của khán giả, nên mua anh Lê Trọng Tố vào quân đội Pháp chỉ để dạy đá bóng cho chúng ở Tông (Sơn Tây). Trước đây, anh Lê Trọng Tố với anh trai em là Cái Văn Phẩm thân nhau lắm. Bây giờ, anh Phẩm vào buôn bán ở Vinh. Anh Tố thỉnh thoảng vẫn qua lại thăm gia đình. Hiện nay, anh đeo lon đội.

– Nhà anh ấy ở đâu?

– Anh ấy bây giờ đã có vợ, cả hai đều ở Sơn Tây, còn gia đình thì trước ở làng Thanh Nhàn, ngay cạnh Lương Yên.

Tôi đến làng Thanh Nhàn. Trước chiến tranh, tôi phụ trách các buổi tối dạy truyền bá quốc ngữ ở các trường tư thuộc khu Nam Hà Nội. Làng Thanh Nhàn có anh Trần Ất cũng dạy truyền bá quốc ngữ cùng với anh Nguyễn Văn Đào bạn tôi. Tôi hỏi Trần Ất:

– Anh có biết anh Lê Trọng Tố không?

– Có biết. Tôi là học trò của cụ Đồ Lê là bố anh Lê Trọng Tố và anh Lê Quý Giả – anh Trần Ất nói.

Anh Trần Ất được làm trưởng tràng (lớp trưởng) lớp học chữ nho. Anh đưa tôi đến thăm nhà cụ Đồ Lê. Hai cụ đã mất, nhà chỉ còn người con gái lớn là Lê Thị Ao (chị gái Lê Trọng Tố, quê ở làng Nghĩa Lộ, xã Yên Nghĩa, huyện Hoài Đức, Hà Đông). Cô Lê Thị Ao cho biết: Cụ Đồ Lê tham gia phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục cùng cụ Lương Văn Can ở Hà Nội. …

Tôi nhận thấy anh Lê Trọng Tố tuy đi lính cho Pháp, nhưng lại là con của một nhà nho yêu nước, cách mạng nòi. Thật thuận lợi! Phải tuyên truyền cho anh Lê Trọng Tố thôi. Tôi báo cáo trường hợp của anh Lê Trọng Tố với Thành ủy Hà Nội, anh Lê Quang Đạo tán thành cho gặp để giác ngộ. Tôi bảo cô Cái Thị Thất đưa tài liệu, còn anh Trần Ất thì đưa Báo Cứu Quốc cho anh Lê Trọng Tố xem, sau đó đưa tiếp Báo Cờ Giải phóng. Anh Lê Trọng Tố rất mừng. Sau khi gặp mặt, anh Lê Trọng Tố ở đền Hai Bà Trưng, tiến thêm một bước, tôi bảo cô Cái Thị Thất mời anh Tố mua tín phiếu Việt Minh 10 đồng/phiếu (tương đương ba tạ gạo) để ủng hộ Việt Minh. Không ngờ anh Lê Trọng Tố mua bốn tín phiếu.

Mùa đông năm 1943, tôi cùng anh Nguyễn Trí Uẩn và anh Nguyễn Phong đề nghị với anh Lê Quang Đạo, Bí thư Ban Cán sự Thành ủy Hà Nội xin được ra báo: “Khởi nghĩa”. Nhưng in ở đâu? Tôi và anh Nguyễn Trí Uẩn muốn thử thách thêm vợ chồng anh Lê Trọng Tố, nên nhờ anh chị cho mượn địa điểm để in báo. Anh Lê Trọng Tố và vợ là Nguyễn Thị Mùi (tức Nguyễn Thị Minh Sơn) đã giúp nuôi hai cán bộ chuyên môn in là đồng chí Nguyễn Văn Hàm (tức Lang) và nhạc sĩ Văn Cao để viết chữ in li tô báo, truyền đơn và nuôi những anh em liên lạc qua lại nhà in năm nạn đói; tiếp nhận bàn đá, đồ nghề in; cất giấu nguyên liệu giấy, mực, phơi khô và bảo quản báo; làm liên lạc đưa báo và truyền đơn đến các cơ sở cách mạng.

Mùa đông năm 1944, sau hơn một năm thử thách, tôi báo cáo kết quả với đồng chí Lê Quang Đạo và nhận được sự đồng ý cho phép tôi giới thiệu anh Lê Trọng Tố vào Mặt trận Việt Minh.

Buổi tổ chức kết nạp ở nhà hát cô đầu, phố Khâm Thiên có đồng chí Vũ Quý, Ủy viên Ban Cán sự Đảng bộ thành phố Hà Nội, tôi, Nguyễn Trí Uẩn, Nguyễn Thế Cát, Lê Quý Giả và Lê Trọng Tố… Nghe các cô đầu đàn hát xong, nhân lúc đợi họ chuẩn bị dọn bàn ăn, chúng tôi rủ nhau ra ban công để kết nạp. Tôi báo cáo:

– Báo cáo với đồng chí Vũ Quý, tôi và anh Nguyễn Trí Uẩn đã giao thiệp, tuyên truyền giác ngộ cách mạng cho anh Lê Trọng Tố, đội trưởng đội bóng đá của quân đội Pháp. Hôm nay chính thức giới thiệu để Thành ủy công nhận đồng chí Lê Trọng Tố vào Mặt trận Việt Minh.

Đồng chí Vũ Quý nói:

– Thay mặt Thành ủy, chúng tôi công nhận đồng chí Lê Trọng Tố vào Mặt trận Việt Minh và sẽ chuyển đồng chí Lê Trọng Tố vào tổ chức “Binh sĩ cứu quốc”.

Lê Trọng Tố, tức Đội Tố, sau khi tham gia cách mạng đổi tên là Lê Trọng Tấn, một Đại tướng lừng danh của Quân đội nhân dân Việt Nam.

                                                             *

                                                           *    *

…Hay tin ông mất, tôi bàng hoàng. Trước đó mấy hôm, đi qua đường Lý Nam Đế, tôi còn trông thấy ông đầu để trần, mặc áo đại cán, ngồi trầm mặc, tựa lưng vào chiếc ghế bành gỗ sơn thẫm đặt giữa lối đi nối nhà trên với dãy nhà dưới, hai chân ông duỗi dài, tay nắm vào nhau, vẻ suy tư điều gì lung lắm. Khi đến nhà, tôi gặp bà Nguyễn Thị Minh Sơn, vợ Đại tướng Lê Trọng Tấn. Bà kể:

– Đúng 9 giờ sáng 5-12-1986, ông nhà tôi tiễn nhà văn Sơn Tùng tại phòng khách trước lúc đi họp, hẹn sẽ gặp lại nhà văn sau kỳ Đại hội Đảng lần thứ VI để tiếp tục kể những kỷ niệm của ông với Bác Hồ, với anh Văn. Buổi trưa về, ông nhà tôi nói thấy người mệt chếnh choáng. Ông ra gốc cây táo ở sân đứng đợi nhà bếp xào thêm đĩa thịt bò. Lúc vào bàn ăn, vừa ngồi nhấp chút rượu khai vị thì cậu em Lê Ngọc Hiền đến. Ông nhà tôi gục xuống bàn ăn, bên cạnh người cháu đích tôn. Đội cứu thương cấp cứu tích cực. Ông nhà tôi kêu đau nhiều ở llưng. Động mạch ở lưng vỡ 12cm. Đến chiều, ông nhà tôi… mất! …

TRẦN MINH THU

Đại tướng Lê Trọng Tấn – Những ngày đầu cách mạng

http://antg.cand.com.vn/vi-VN/tulieu/2008/12/68231.cand

23/12/2008

Nhà nghỉ cán bộ lão thành cách mạng Đại Lải sương chiều bàng bạc trải trên cánh rừng thưa, thoảng mùi hương thơm dìu dịu của các loài hoa nở cánh khi chiều về. Những giọt mưa ngâu chảy rì rầm hòa cùng tiếng kể chuyện đều đều của cụ Phí Văn Bái (tức Phan Kỳ Đức)…

Giữa năm 1942, tôi đến một cơ sở cách mạng ở làng Lương Yên. Đang nói chuyện thì một quân nhân trong bộ đồ nhà binh Pháp ở phía cổng đi vào. Tôi lánh sang buồng bên cạnh nói chuyện với các em đang học. Khi người ấy về, chủ nhà cho biết đó là Lê Trọng Tố. Tôi ngờ ngợ đã gặp anh này từ trước ở đâu đó. Sau mới nhớ, anh Tố là một cầu thủ đá bóng giỏi của đội Eclair (Tia chớp) ở vị trí tiền vệ. Anh đá rất hay với những pha lấy bóng rất kỹ thuật, tài cản bóng và khéo léo dắt bóng vào khu vực ít đối phương để đồng đội tung hoành dễ dàng trước khung thành đội bạn.

Anh Trần Ất, một người bạn dạy chữ Quốc ngữ buổi tối với tôi từ năm 1938 ở chùa Hộ Quốc làng Thanh Nhàn cho biết: Anh Lê Trọng Tố là con cụ Đồ Lê, người đã từng tham gia phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục. Khi phong trào bị đàn áp, cụ về làng Thanh Nhàn mở lớp dạy chữ Nho, anh Trần Ất là trưởng tràng (lớp trưởng).

Năm 1926, cụ Đồ Lê và Nhượng Tống đã tổ chức lễ truy điệu cụ Phan Chu Trinh mới tạ thế, tại đền Hai Bà Trưng làng Đồng Nhân. Năm sau nổi lên sự kiện bài thơ “Chiêu hồn nước” của Phạm Tất Đắc. Cứ cuối mỗi buổi học, cụ Đồ Lê lại dạy cho học trò của mình học thuộc lòng 10 câu thơ trong bài.

Sau khi biết anh Lê Trọng Tố là con một gia đình yêu nước, tôi nhờ gia đình cơ sở cách mạng đưa báo Cứu Quốc và báo Cờ giải phóng cho anh. Anh Tố rất vui và mong được nhận báo luôn. Mùa đông năm 1943, đồng chí Lưu Đức Hiểu (tức Lưu Quyên), trước là Bí thư Thành ủy Hà Nội, vượt ngục Sơn La về Hà Nội biết chuyện này đã bảo tôi giao việc thử thách anh Tố, nếu kết quả tốt thì kết nạp vào tổ chức Mặt trận. Đầu tiên anh Lê Trọng Tố mua hai tín phiếu của Việt Minh…

Theo chỉ thị của đồng chí Lê Quang Đạo – Bí thư Ban Cán sự Hà Nội – tôi và đồng chí Nguyễn Trí Uẩn chuẩn bị ra một tờ báo: tờ Khởi nghĩa. Qua người em trai của anh Lê Trọng Tố là Lê Quý Giả (sau Cách mạng tháng Tám 1945 đổi tên là Trịnh Quý Đông, làm Bí thư Tỉnh ủy Đảng Dân chủ tỉnh Hưng Yên, Đại biểu Quốc hội khóa I) – một thanh niên Cứu quốc trong tổ do anh Nguyễn Trí Uẩn phụ trách – vận động anh Tố nhận để cơ sở in bí mật tại nhà anh ở phía ngoài đê sông Hồng giữa những hàng cây um tùm kín đáo, xung quanh toàn người lao động đi làm suốt ngày. Không chỉ riêng anh mà cả chị vợ là Nguyễn Thị Mùi (tức Nguyễn Thị Minh Sơn) nhận lời và người em trai chị cùng tham gia, về sau là Thượng tướng Lê Ngọc Hiền. Anh chị còn nuôi hai người làm việc trong nhà in và bảo vệ chu đáo. Bây giờ nhắc lại thấy đơn giản, nhưng lúc ấy, dưới quyền thực dân Pháp, đó là công việc nguy hiểm vô cùng. Nếu không phải gia đình có nhiệt tình với cách mạng thì anh em hoạt động gặp rất nhiều khó khăn.

Việc thử thách đã có kết quả tốt, tôi và ông Nguyễn Trí Uẩn báo cáo lên ông Lê Quang Đạo – Bí thư, và ông Vũ Quý – Ủy viên Ban Cán sự Đảng Hà Nội (Khi ông Lê Quang Đạo đi công tác xuống Hải Phòng, ông Vũ Quý làm Quyền Bí thư). Hai ông Lê Quang Đạo và Vũ Quý quyết định đồng ý kết nạp Lê Trọng Tố vào Mặt trận Việt Minh…

Anh Nguyễn Thế Cát là người gặp anh Tố nói chuyện trực tiếp về Mặt trận. Vì anh Lê Trọng Tố là quân nhân nên đi đâu cũng thu hút sự chú ý của mọi người. Tôi và anh Nguyễn Trí Uẩn suy nghĩ nhiều, cuối cùng đi đến thống nhất: mời anh Tố đến nhà hát cô đầu ở phố Khâm Thiên, tuyên bố công nhận Lê Trọng Tố gia nhập Mặt trận Việt Minh. Sau đó đề nghị đồng chí Vũ Quý chuyển anh Tố vào hoạt động trong tổ chức Binh sĩ Cứu quốc.

Sau Cách mạng tháng Tám, mỗi người được Đảng phân công công tác một nơi khác nhau. Tôi được cử làm Phó chủ tịch Ủy ban Hành chính tỉnh Ninh Bình, rồi được điều động lên Cục Địch vận – Tổng cục Chính trị. Ông Lê Trọng Tố đổi tên thành Lê Trọng Tấn tham gia quân đội, làm Trung đoàn trưởng E209 (Sông Lô), rồi Tư lệnh Đại đoàn 312.

Đầu những năm 60, một hôm tôi ở trong ngõ nhà anh Giang Đức Tuệ đi ra phố Lý Nam Đế – cụ Phí Văn Bái kể tiếp – một chiếc xe ôtô lướt qua rồi dừng lại. Cửa xe mở ra, một vị đeo quân hàm cấp tướng mời tôi lên xe: anh Lê Trọng Tấn. Anh đưa tôi về nhà anh ở 36C Lý Nam Đế. Sau khi nhờ đồng chí bảo vệ đưa tôi vào phòng khách, còn mình đi cất tài liệu và rửa mặt, anh trở ra ôm tôi rất lâu. Anh hỏi từng anh em cùng hoạt động trước ngày Nhật đảo chính Pháp. Riêng tôi, anh nói nhỏ: “Anh Bái trong chỉnh quân, chỉnh huấn, cải cách ruộng đất có làm sao không?”.

Anh dẫn tôi xuống nhà dưới thăm chị đang ốm. Anh hỏi chị: “Bà có nhớ ai đây   không?”. Chị Nguyễn Thị Mùi (tức Nguyễn Thị Minh Sơn) nắm tay tôi, mỉm cười, khẽ nói: “Anh Phí Văn Bái cùng anh Văn Cao xuống nhà ta nhiều lần”. Khi tiễn tôi về, trước khi ra cổng, anh nhờ tôi hỏi thăm từng người và hẹn một ngày gần sẽ gặp nhau đầy đủ.

Lúc chia tay ra về, anh Lê Trọng Tấn hẹn sau khi về già, đất nước thống nhất hòa bình, nghỉ hưu, có thời gian rảnh rỗi chúng tôi sẽ gặp nhau cùng tâm sự những nỗi truân chuyên đã trải qua. Tiếc thay anh mất đột ngột trên cương vị công tác, công việc còn dang dở, ước mong của anh chưa vẹn tròn…

Cụ Phí Văn Bái trầm ngâm, một thoáng im lặng bao phủ khắp căn phòng: “Chúng tôi rất tự hào về anh Lê Trọng Tấn, một vị chỉ huy quân sự  tài ba trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, một con người luôn được nhân dân quý mến, kính trọng và cảm phục. Mọi người nhớ anh là Đại tướng Lê Trọng Tấn, còn tôi luôn nhớ anh là một đồng chí có tình cảm chân thành với bạn bè, đồng đội”

  Kiều Mai Sơn (ghi)

Ông tiến sĩ kiêm nhiều “vai diễn”

13/7/2011

http://tamnhin.net/Vanhoa/12488/Ong-tien-si-kiem-nhieu-vai-dien.html

…Xuất thân từ một dòng họ danh tiếng

Tiến sĩ Vũ Gia Hiền tên thật là Lê Quý Anh. Ông sinh năm 1953 tại thôn Nghĩa Lộ, xã Yên Nghĩa, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (nay thuộc thủ đô Hà Nội).

Dòng họ Lê là một dòng họ danh tiếng khắp vùng đó. Theo gia phả của dòng họ còn để lại thì dòng họ Lê của ông Hiền vốn có gốc gác với vua Lê (thời Hậu Lê). Ông nội và cụ nội của ông Hiền là hai thầy đồ giỏi có tiếng và có nhiều học trò đỗ đạt cao. Ông nội của ông từng tham gia phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục. Bác ruột của tiến sĩ Hiền chính là Đại tướng Lê Trọng Tấn.

Theo lời ông Hiền thì tướng Tấn tên thật là Lê Trọng Tố. Sau này mới đổi thành Lê Trọng Tấn. Tướng Lê Trọng Tấn một danh tướng có công lớn trong cuộc kháng chiến của dân tộc ta. Cha ruột của ông Hiền tên thật là Lê Quý Giả, sau đi kháng chiến gọi là Trịnh Quý Đông, từng là một trong những đại biểu Quốc hội khoá đầu tiên của nước ta.

                Bức ảnh Tướng Lê Trọng Tấn tìm thấy ở căn cứ giặc

29/04/2005

http://m.tienphong.vn/phong-su/8015/Buc-anh-Tuong-Le-Trong-Tan-tim-thay-o-can-cu-giac.html

…Nhưng cũng còn một cái lý nữa là cụ Doanh có nêu ra một tồn nghi là có nhiều ý kiến khẳng định Đại tướng Lê Trọng Tấn viễn tổ chính là chúa Trịnh Căn (?) Bằng cớ là ba anh em ruột của đại tướng Lê Trọng Tấn  là Lê Mạnh Hồ (cả), Lê Trọng Tấn (tức Tố, thứ hai) và Trịnh Quý Đông (út).

Cụ Đồ Lăng thân sinh còn cẩn trọng cho ba anh em mang tên lót là những từ chỉ thứ tự thời tiết của một mùa. Mạnh là đầu mùa. Trọng là giữa và Quý là cuối! Điều đặc biệt là người em thứ ba này lại mang họ Trịnh  nên chả phải là ngẫu nhiên khi có việc phối thờ này?

 Cụ Doanh còn trích hẳn một tư liệu trong cuốn Họ Trịnh và Thăng Long (NXB Văn hoá Dân tộc, 2000) của hai nhà nghiên cứu Bỉnh Di và Trịnh Quang Vũ ở trang 111 đã khẳng định đại tướng là hậu duệ của dòng chúa Trịnh Căn…

  1. Giang Đức Tuệ (1910 -1997)

http://thaibinh.de/cong-dong/tu-dien-thai-binh/122230-qt-in-thai-binhq-toan-tp-mc1054-1418-d-h-.html

Chủ tịch UBHC tỉnh Thái Bình (1957-1959). Quê th. Vũ Biên, x. Thái Mỹ, h. Thái Thụy. Tham gia phong trào Mặt trận Dân chủ 1936-1939, tại Hà Nội, gia nhập hội ái hữu bán báo. Năm 1940-1943, tổ trưởng tổ Việt Minh khu Cửa Đông, Hà Nội. Năm 1944-1945, tổ trưởng Việt Minh khu Ba Tổng Thái Ninh (Thần Huống, Lễ Thần, Tân Bồi). Cách mạng Tháng Tám thành công, giữ chức Chủ tịch UBND lâm thời khu Ba Tổng. Từ 1947 đến 1950: Thường vụ Tỉnh ủy, Chủ tịch UBKCHC h. Thụy Anh, rồi h. Thư Trì. Năm 1950-1951, Bí thư Huyện ủy kiêm Chủ tịch UBKCHC h. Kiến Xương. Năm 1951-1952, Tỉnh ủy viên, Trưởng Ty Tuyên truyền Thái Bình. Năm 1952-1953, Thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng Ban Tuyên Huấn Tỉnh ủy Thái Bình. Năm 1954-1956, học đại học Mác Lênin (Bắc Kinh, Trung Quốc). Năm 1956-1957 làm biên tập tại Tạp chí Học tập . Năm 1957-1959, Phó Bí thư Tỉnh ủy kiêm Chủ tịch UBHC t. Thái Bình. Năm 1959-1961, Giám đốc Trường Đảng Nguyễn ái Quốc phân hiệu III Hải Dương. Năm 1962-1978, công tác tại đoàn 959 (Miền Tây). Nghỉ hưu 1979.

                NX: Không xuất thân Cs nên thọ lâu!

http://nhabaovietthuong.blogspot.com/2009/06/cai-chet-cua-cac-tuong-viet-gian-cong.html

…Nhiều người bị tù mà chẳng được biết phạm tội gì với dân, với nước. Trong số đó có anh ruột của Lê trọng Tấn . Khi chị dâu và các cháu đến năn nỉ Lê trọng Tấn – lúc đó là một thiếu tướng cộng sản sáng giá – để can thiệp cho biết anh của Lê trọng Tấn đi tù vì tội gì và phải tù bao lâu thì được Lê trọng Tấn thản nhiên trả lời, đại ý :”Cách mạng đã bắt thì chắc chắn phải có tội. Còn được tù bao lâu là tùy thái độ học tập cải tạo ra sao, có thấy tội lỗi với “Đảng”, với “Bác” không, có ăn năn gột bỏ tội lỗi không, có đầu hàng giai cấp công nhân không và có chịu tiếp thu tư tưởng cách mạng của giai cấp công nhân không ?” Lê trọng Tấn là như thế đó và người anh ruột của Lê trọng Tấn đành nằm ở hết các trại tù Suối Hai cho đến Ấm Thượng để “ăn năn, gột bỏ tội lỗi” mà chẳng biết là tội gì, cho nên bị tù “không tội” ngót 10 năm trời. Với anh ruột còn như vậy nên…

2 thoughts on “Bài 8. Lê Trọng Tấn cũng là quỷ giả danh!”

  1. Người ta làm bao nhiêu việc cho đất nước, công lao ngất trời như vậy các ông không biết ơn đến một chút, còn quay lại săm soi họ, kiếm đại cái tên nào đó gần gần đi gán cho người ta rồi đi vu cáo họ như thế xem có được không.

    Like

  2. “Nhiều người bị tù mà chẳng được biết phạm tội gì với dân, với nước…” họ có đấy nhưng họ không nhận, họ nghĩ mình vô tội, cũng như bạn vậy thân là phản động nhưng chưa một làn nghĩ rằng mình mình là phản động mà chỉ huyễn hoặc bản thân rằng mình làm đúng đấy!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s